Huy nhìn anh trai mình từ từ bước đến trong màn đên tĩnh mịch, ánh sáng đèn đường rọi ngược từ sau lưng anh ấy đến mắt nó, khiến nó chỉ thấy anh ấy là một bóng đen mờ ảo. Anh bước từng bước chậm rãi, mặc cho cơn mưa ướt chiếc áo mỏng. Chiếc bóng đen bước đến gần Huy hơn, và cơn mưa vẫn còn rơi không ngớt.
“Là chiếc chăn đắp chung những ngày qua…” — Giàn Thiên Lý Đã Xa

– “Hai về rồi nè.”
Huy để mặc cho những câu chữ này chui vào tai nó, rồi chúng chạy đi đâu trong cơ thể của nó không biết, chỉ biết hình như chúng dừng lại trong tim rồi tan ra như một miếng kẹo bông gòn ngọt ngào.
– “Lấy dùm Hai cái khăn đi.”
Giọng nói anh run run, dường như cái lạnh của cơn mưa khuya đã ngấm sâu vào anh hơn bao giờ hết. Nó chạy tít lên căn phòng của hai anh em nó trên lầu, lấy một chiếc khăn tắm thật to đem xuống cho Hai của nó. Người anh trùm lấy chiếc khăn, lau vội lên đầu cho bớt ướt rồi bước vào bậc cửa. Ánh sáng vàng ấm của căn phòng rọi vào anh ấy, làm cho nó thấy rõ hơn anh trai mình khi đã rủ bỏ chiếc bóng đen mà những ngọn đèn đường khoác lên người anh lúc nãy. Khuôn mặt anh không cười, làn da nhợt nhạt do mưa lạnh, những lọn tóc dính vào nhau rũ xuống khuôn mặt. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang bết vào làn da vàng võ làm trơ lên hai bờ vai và khuôn ngực gầy gầy. Không gian bên trong nhà tĩnh lặng, không một tiếng động, hoà vào tiếng tịch liêu bên ngoài. Cơn mưa vẫn rơi vào mái nhà nghe lộp độp, làm lẫn vào tiếng răng khua tanh tách của anh khi cơn lạnh đã thấm vào từng thớ da thịt.
Anh ấy cố chạy nhanh lên phòng tìm chút ấm sau khi đã cởi bỏ bộ đồng phục ướt nhem và đứng dưới chiếc vòi sen ấm. Huy dùng một tấm dẻ khô lau hết những vết nước vương vãi trên thềm nhà và trên cầu thang nơi anh ấy đã đi qua lúc nãy. Căn nhà vẫn ngủ say, im lìm trong giấc ấm chăn nồng.
Đêm khuya dần dà, anh bước ra với bộ quần áo ngắn cũ kĩ, cơ thể thơm tho và mái đầu còn đọng vài giọt nước ở ngọn tóc. Căn phòng tối tăm, một góc của nó toả ra ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn học. Anh ấy với tay tắt hẳn ngọn đèn cuối cùng trong ngày, rồi lần đến bên giường nằm cạnh đứa em trai mình.
– “Nay có ai nhớ Hai không ta?”
– “Dạ có Út nè.”
Thằng em cười khúc khích như mắc cỡ rồi rúc vào lòng anh mình, anh ấy lấy lòng tay ôm lấy Huy một cách âu yếm rồi cũng mỉm cười như đã đạt được một niềm vui nho nhỏ. Anh tên Khâm, một cái tên hiếm gặp, và thằng em thường hay cố tình bỏ mất chữ “K” để trêu anh hai mình:
– “Nay sao Hai hâm về trễ dạ?”
– “À, nay nhà bếp làm dư mấy miếng thịt nướng nên mọi người rủ anh ở lại ấy mà. Ăn hết chứ để bỏ uổng.”
Anh Khâm làm nhân viên bếp cho một quán ăn nhỏ trong quận 1, quán bán đủ các loại bún có trên đời, bún Tây bún Ta đều có cả. Anh ấy là anh ruột của Huy nhưng nó chỉ mới biết anh nó một năm trước. Hồi trước anh ấy ở với ông nội trong nội thành. Giờ ông nội mất rồi, anh ấy về đây ở hẳn với gia đình, với em trai mình. Hai tháng nữa là anh ấy sẽ 18 tuổi. Anh ấy vừa thi trượt đại học năm nay nên ở nhà đi làm nhân viên trong quán ăn và ôn thi để năm sau thi lại cho đậu.